Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn”

Dạ Hành (Tổng hợp)

(Doanhnhan.vn) - Trong khi mọi người hướng về những thắng lợi vang dội của năm 2019, người đứng đầu một trường học danh tiếng của Mỹ lại chỉ ra: Thất bại có giá trị của thất bại, thua cũng đừng buồn, vì nhiều khi thua còn vui hơn là thắng.

Chủ tịch danh dự của ĐH Tulane - Scott Cowen đã chiêm nghiệm về 4 lần thất bại cay đắng của bản thân và nhận ra những giá trị đáng trân trọng. Dưới đây là lời khuyên cũng như sự tri ân của ông dành cho Thất Bại!

Dành cho những ai đã có một năm 2019 đầy ngổn ngang với nhiều ý định dang dở, bạn sẽ biết mình cần làm gì cho năm mới tươi sáng hơn sau khi đọc những chia sẻ của thầy Cowen.

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 1

Giáo sư Scott Cowen - chủ tịch danh dự HĐQT đại học Tulane

Dù một người làm việc tích cực và nhiệt huyết, tất nhiên, họ cũng sẽ tạo ra một số thất bại. Nhưng điều quan trọng nhất là người đó học được gì từ lần vấp ngã.

Vào thời gian này, chúng ta đang dành hết sự chú ý cho những người chiến thắng của năm. Các giải thưởng khoa học hàn lâm, các chương trình tôn vinh trong ngành giải trí, những cúp vàng thể thao… là bằng chứng cho nỗi ám ảnh của chúng ta về thành công. 

Tất cả chúng ta đều thích chiến thắng hay được say sưa trong chiến thắng - chẳng hạn như cảm giác vỡ òa khi đội thể thao yêu thích của mình lên ngôi vô địch. Tuy nhiên, liệu có “công bằng” hay không khi chúng ta nói quá ít về những thất bại? 

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 2

 

“Nữ hoàng truyền thông” Oprah Winfrey từng khẳng định: “Failure is another stepping stone to greatness” (Thất bại là một nấc thang nữa hướng đến sự vĩ đại). Thay vì chỉ tập trung vào những yếu tố cần thiết để thành công, ta nên nhận thức sâu sắc về những thiếu sót cản trở thành công của bản thân mình. 

Càng ham muốn giành chiến thắng, càng dễ mắc sai lầm. Mặt khác, thất bại cũng là một quá trình tự nhiên, cần thiết. Một số thất bại cần được thử và sai, trải nghiệm và học hỏi. Tuy nhiên, cũng có những thất bại về kĩ năng lãnh đạo nên được quan sát từ người khác để tránh đi vào vết xe đổ. Có như vậy, chúng ta mới mong trở thành nhà lãnh đạo hiệu quả hơn.

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 3

 

Năm 2005, cơn bão Katrina gần như phá hủy Đại học Tulane vào đầu học kỳ mùa thu. Sau khi trải qua cú sốc và đau khổ, tôi quyết tâm mở lại trường học cho học kỳ mùa xuân. Chúng tôi đã có ít hơn 5 tháng để khôi phục lại khuôn viên trường và tập hợp lại các sinh viên, giảng viên, nhân viên… Nhưng tôi tin rằng chúng tôi sẽ làm được!

Kết quả: đúng vậy, học kỳ mùa xuân đã mở ra thành công. Nhưng số lượng sinh viên trở về thấp hơn tôi mong đợi. Điều mà tôi đã không nhận ra là New Orleans [nơi đặt đại học Tulane] không thể phục hồi nhanh chóng, và sẽ tốn rất nhiều thời gian để trở lại đầy sức sống như ban đầu. Khi ấy tôi mới hiểu rằng: các sinh viên cần nhiều hơn một trường học đầy đủ chức năng, họ còn muốn một cộng đồng năng động xung quanh nó. Tôi đã không đánh giá đúng tình hình thực tế, rằng một New Orleans bị tàn phá sẽ tác động xấu đến Tulane trong nhiều năm tới.

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 4

 

Tôi đã tràn đầy hi vọng và điên cuồng mở lại học kỳ mùa xuân, vì vậy mà bỏ lỡ cơ hội bước ra ban công để nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh to lớn hơn. Lúc ấy, điều chúng tôi cần là sự hoài nghi mang tính xây dựng (“hi vọng” quá xa xỉ vào thời điểm này), để suy ngẫm về một viễn cảnh rộng lớn, thực tế hơn; tập trung vào những điểm yếu cần khắc phục. 

Nhìn chung khi lãnh đạo một tổ chức, đừng chỉ nhìn vào những mặt tích cực mà phải bao quát, cởi mở. Thay đổi luôn luôn gõ cửa, còn thành công chỉ thoáng qua. Trên thực tế, khi bạn càng chìm đắm trong sự thành công quá đà thì “hạt mầm hủy diệt” đã được gieo xuống rồi. Các nhà lãnh đạo, đừng bao giờ để bản thân mình tự mãn!

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 5

 

Tôi từng đề bạt một nhân viên thành công tại trường đại học lên một vị trí trong ban lãnh đạo. Tôi ưu ái người này và cho rằng cô sẽ làm rất tốt, xét trên thành tích thể hiện trước đây. Nhưng mọi thứ đã không thành công. 

Năng lực và kỹ năng của nữ nhân viên này không phù hợp với các yêu cầu của công việc mới. Vì sợ xung đột và lúng túng khi đây chính là người mình tiến cử, lại hi vọng cô ấy sẽ hình thành trách nhiệm và linh hoạt hơn với công việc mới, tôi đã mất thời gian rất lâu mới khắc phục được tình hình. Sau cùng, rất nhiều thời gian và năng lượng đã bị lãng phí một cách không cần thiết. 

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 6

 

Thật không may, các nhà lãnh đạo ít khi dành thời gian để đánh giá đúng thực lực của các nhân viên dưới quyền, và tìm cách giúp đỡ họ phát triển. Chúng ta không đủ nghiêm ngặt như khi thuê dịch vụ bên ngoài để làm cho một đầu việc nào đó.

Nếu không giải quyết sớm về mức độ hòa hợp, phối hợp nhịp nhàng giữa các nhân sự, thì cuối cùng sẽ tồn tại một ai đó phải nhận lấy công việc không dành cho họ. Và cũng không có ai đủ can đảm để khơi gợi, giải quyết khúc mắc âm ỉ đó.

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 7

 

Chúng ta luôn lo sợ về nỗi thất bại khi cần đưa ra những quyết định quan trọng. Trớ trêu thay, chính cái tính thiếu quyết đoán mới quật ngã ta nhanh chóng.

Vào năm 2003, tôi đã có cơ hội chuyển các môn thể thao ở trường Tulane từ Phân khu I sang Phân khu III. Nhưng chưa gì mà các lời bàn tán xì xào đã xuất hiện khắp nơi. Tôi đã gặp phải sự căm ghét và khinh bỉ ở một mức độ chưa từng thấy, thậm chí còn bị treo hình nộm bên ngoài văn phòng của mình. 

Hội đồng quản trị của Tulane cũng bị chỉ trích và hứa hẹn sẽ thay đổi kế hoạch. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có nên nghe theo HĐQT hay không, nếu làm vậy sẽ giữ được công việc. 

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 8

 

Cuối cùng, tôi không thực hiện cải tổ nào cả, bất chấp những lo lắng tình trạng hiện tại sẽ gây cản trở về lâu về dài cho vấn đề học thuật, tài chính và chiến lược của trường. Mặc dù sự thật rành rành mở ra một con đường mới, tôi quá sợ để tiến về phía đó. 

Sự thiếu quyết đoán này vẫn khiến tôi dằn vặt đến nay. Tôi vẫn hi vọng rằng những người chỉ trích tôi là đúng, và không cải tổ cũng chẳng sao, tuy nhiên tôi vẫn tự hỏi mọi việc sẽ khác biệt ra sao nếu ngày đó mình đã can đảm dấn bước.

Đôi khi, việc không đưa ra quyết định chỉ là cố trì hoãn tình hình hiện tại. Những nhà lãnh đạo hiệu quả phải đủ dũng cảm để đưa ra quyết định khó khăn - dựa trên sự thật trần trụi và tầm nhìn trong tương lai. Tin tôi đi, da mặt tôi đã dày hơn qua từng năm làm lãnh đạo đấy!

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 9

 

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 10

 

Nhiều nhà lãnh đạo vẫn khư khư “giữ ghế” ngay cả khi bản thân đã hết hạn sử dụng. Ngay cả những nhà lãnh đạo phi thường nhất cũng sẽ đạt đến 1 điểm mà họ không thể cống hiến được nữa. Họ có thể đã mất đi năng lượng, động lực hay kĩ năng cần thiết. Thế giới thì luôn luôn thay đổi rất nhanh mà!

Dù là lý do gì đi nữa, việc “quyến luyến” không từ bỏ quyền lãnh đạo là một sai lầm phổ biến. Tôi ở lại đại học Tulane với tư cách chủ tịch trong 16 năm vì sau cơn bão Katrina, cần có một sự cam kết vực dậy lâu dài hơn. Nếu không có một cuộc khủng hoảng khách quan như vậy, có lẽ tôi đã rời đi sau 10 năm gắn bó. 

Còn với các trường hợp khác, tôi tin rằng chỉ nên giữ vị trí lãnh đạo một tổ chức trong 1 thập kỷ. Bất kỳ vấn đề nào tồn đọng sau đó - hoặc do chính bạn gây ra, hoặc bạn không đủ khả năng giải quyết chúng. Hãy giao lại cho người kế nhiệm vì thời gian của bạn đã hết.

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 11

 

Thật ra, sự thay đổi không chỉ là điều tất yếu mà nó còn đóng góp tích cực cho bộ máy vận hành. Nhà lãnh đạo tuyệt rời sẽ biết thời điểm họ cần rời đi, sau khi đã cống hiến hết mình và đạt lấy những thành tựu nhất định.

Tôi thật sự tin rằng những trải nghiệm thất bại là điều cần thiết để tạo nên nhà lãnh đạo chuẩn mực, nhưng bạn hãy tránh xa các sai lầm phổ biến mà đã đề cập ở trên. 

Dành cho một năm còn dang dở: “Thành công thì đáng ăn mừng, nhưng thất bại mới cần được tôn vinh nhiều hơn” - Ảnh 12

 

Với một “liều lượng” vừa đủ các yếu tố tự nhận thức, tâm trí cởi mở và lòng dũng cảm dám đón nhận thách thức; nhà lãnh đạo có thể giảm được rủi ro thất bại và tiến về phía thành công.

Được thành lập vào năm 1834, Đại học Tulane là trường chuyên về nghiên cứu tại New Orleans, bang Louisiana. Hiện trường có khoảng 11.157 sinh viên đang theo học bằng đại học và sau đại học. 

ĐH Tulane là 1 trong số 195 đại học Hoa Kỳ được Quỹ Carnegie công nhận về sự tiến bộ của việc giảng dạy. Tạp chí Forbes năm 2018 xếp hạng Tulane thứ 109 trong số 660 trường đại học, cao đẳng và học viện của Hoa Kỳ. U.S. News & World Report năm 2019 xếp Tulane ở vị trí thứ 44 trong số các trường đại học quốc gia Mỹ.

Tin Cùng Chuyên Mục